Sáng sớm ngày hôm sau Xuân Hạc đã trở lại bình thường không còn ngu ngơ ngốc nghếch nữa, trưởng làng Xuân Bá rất vui mừng ôm chặt con trai vào lòng.
"Ôi con trai ngoan của ba, cuối cùng con cũng trở lại bình thường rồi ba rất là vui mừng đó! Tất cả là nhờ sự giúp đỡ của pháp sư Mộc Khải, con mau đến cảm ơn ông ấy đi!"
Xuân Hạc tỉnh táo trở lại bình thường, cậu vẫn ám ảnh khuôn mặt ghê rợn của con quỷ đó, cậu không thể tin là mình có thể may mắn sống sót ra ngoài. Xuân Hạc bước đến chỗ Mộc Khải rồi cúi đầu chắp tay nói.
"Xin cảm ơn pháp sư đã cứu tôi, đã giúp tôi trở lại bình thường! Thật ngại quá không biết nên báo đáp ngài thế nào cho phải nữa!"
Pháp sư Mộc Khải cười hiền lành nói:
"Không sao đâu chàng trai trẻ, giúp người là chuyện nên làm mà! Haha, đừng khách sáo quá!"
Trưởng làng Xuân Bá vui vẻ nói:
"Hay pháp sư ở lại làng chúng tôi thêm vài ngày nữa đi!"
Pháp sư Mộc Khải lắc đầu:
"Không được, vết thương của tôi lúc đấu với quỷ la sát vẫn chưa lành. Tôi phải quay về núi trị thương đã với lại Tiểu An đang ở nhà đợi tôi, sao tôi có thể bỏ mặc thằng bé ở nhà một mình được chứ!"
Trưởng làng Xuân Bá vẻ mặt hơi thất vọng, vốn dĩ ông muốn mời Mộc Khải ở lại làng chơi mấy hôm rồi hẵng về. Nhưng không ngờ là ông ta quay trở về gấp gáp như vậy cũng đành chịu thôi, trưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-am-duong/2905017/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.