Trong lúc đó ở bên trong phong ấn cơ thể Yến Loan nóng rực, mồ hôi nhễ nhại cô đau đớn quằn quại lăn qua lăn lại dưới đất. Lá bùa của Minh Thư thật sự rất lợi hại, nó đang hút dần đi linh lực của cô khiến cho toàn thân cô nóng như lửa đốt. Không chỉ như vậy nó còn đốt đi tu vi của cô, làm cho cô cảm thấy mình dần trở nên yếu đi. Đôi mắt của Yến Loan long lên sòng sọc.
"Khốn kiếp, con nhỏ đó là ai mà pháp lực lại cao tay đến như vậy? Nó còn mạnh hơn cả pháp sư Mộc Khải nữa, dám đốt tu vi của tao thì tao sẽ không tha cho mày đâu con nhỏ đáng ghét!"
Lá bùa đó vẫn còn nằm trên tượng của quy thổ và phát huy năng lượng mạnh nhất, làm cho phong ấn ngày càng vững chắc. Nếu như không có ai phát hiện ra lá bùa này thì có lẽ phong ấn này sẽ hoạt động thêm 3 năm nữa, chứ không phải thời hạn một năm giống như Mộc Khải nói. Người của Yến Loan càng lúc càng nóng như lửa đốt, cô đau đớn ôm thân thể cắn răng chịu đựng. Nhưng lá bùa quá mạnh khiến cô không thể chịu nổi nữa, cô bắt đầu mơ hồ chóng mặt.
"Có ai không làm ơn đến cứu tôi với, làm ơn hãy đến cứu tôi!"
Sau đó thì cô kiệt sức ngất xĩu người cô vẫn còn nóng rực, cùng lúc đó pháp sư Mộc Khải ở trong nhà đang ngồi thiền bỗng nhiên giật mình. Ông đứng dậy nhìn ra ngoài ô cửa sổ thấy trời đã mưa lất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-am-duong/2905008/chuong-24.html