" Thiên Mẫn, lát nữa dùng bữa xong cậu ra ngoài vườn nói chuyện với mình một lát nhé." Nhược Lan nắm lấy tay
Thiên Mẫn, vẻ mặt thành khẩn trông chuyện sắp nói đây có lẽ rất nghiêm trọng đấy.
Thiên Long thắc mắc, hỏi: " Ủa chuyện gì mà hai người đẹp không thể nói tại đây luôn vậy?" Phải chi không nghe, không thấy, thì chẳng quan tâm đến làm gì, nhưng đằng này. Thêm cả trước mặt một người có tính tò mò như
Ngô Thiên Long thật là...
Thiên Hoàng tằng hắng, liếc nhẹ sang Thiên Long, anh mắng: "A Long, em càng lúc càng nhiều chuyện rồi đấy.
Cái thói này từ đâu ra vậy hả?"
" Chuyện riêng tư chị em phụ nữ, anh định nghe chung sao?" Thiên Mẫn trêu chọc.
Như nói trúng tim đen, Thiên Long câm nín, còn cả nhà Ngô gia thì cười lớn như thể được mùa bội thu vậy.
Dùng xong, ' hai chị em ' họ ra ngoài sân vừa ngắm cảnh trời sắc vừa luyên thuyên mấy câu, lâu rồi không gặp cũng nên tám chuyện một chút.
" Cậu có chuyện gì muốn nói với mình sao? Nãy giờ cậu cứ im lặng..." Thiên Mẫn nhìn trực diện người con gái, cô có đôi phần khó hiểu, rõ ràng là người hẹn mình nhưng im lặng từ đầu đến cuối, rốt cuộc đang muốn gì đây?
Nhược Lan lúng túng, đi qua đi lại người Thiên Mẫn, cô thở dài một tiếng, sau đó vào thẳng vấn đề: "Mình thích anh Thiên Hoàng, nhưng có lẽ anh ấy không thích mình, ngược lại còn rất ghét mình. "
Nhược Lan tỏ ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lan-nua-goi-ten-tinh-yeu/3587054/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.