*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
… “Nghe nói loại quả này nếu một cuống chỉ nở một quả sẽ sớm héo rụng, chỉ có một cuống kết hai quả mới có thể sinh trưởng.”…
Đợi hai người lần nữa phục hồi khí lực đứng lên, rốt cục thấy rõ trước mắt là một khu rừng rậm, những cây cổ thụ mọc san sát cao ngút trời, có cây đã khô héo, có cây còn xanh tươi râm mát, nhánh cây đan xen âm u dày đặc, không biết sâu bao nhiêu.
Hai người nghiêng ngả đi vào rừng, hy vọng có thể sớm tìm được chút quả dại giải khát cơ thể.
Chỉ chốc lát sau, Minh Nhị đã tìm thấy một loại quả dại nở trên một gốc cây cao hơn đầu người, tuy không nhiều trái, chỉ khoảng sáu, bảy quả màu đỏ to chừng nắm tay, nhưng tròn trịa đỏ thắm trông rất ngon mắt. Thêm nữa lúc này bọn họ đã đói đến hoa mắt váng mặt, nên so với sơn hào hải vị quả kia tự nhiên hấp dẫn hơn nhiều, vì vậy Minh Nhị công tử liền phát huy tiềm năng thể lực, phi tay nhấc chân nhanh nhẹn hái hết những quả kia vào ống tay áo.
Lan Thất đương nhiên cũng nhìn thấy những hồng quả kia, cũng thấy động tác mau lẹ của Minh Nhị, nhưng khóe môi nàng chỉ gợi lên một nụ cười cổ quái, sau đó tiếp tục đi về phía trước. Chỉ chốc lát sau nàng cũng tìm thấy quả dại, loại quả này so với hồng quả Minh Nhị công tử hái quả thật khó coi. Trái nở trên một bụi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lan-nhan-bich-nguyet/1214921/quyen-2-chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.