Ba người dùng bữa xong trở về khách sạn, Lan Thất, Minh Nhị nói cảm thấy hơi mệt muốn trở về phòng, Ninh Lãng thì đến phòng của Vũ Văn Lạc tìm hắn nói chuyện.
Còn chưa kịp gõ, đã thấy cửa phòng mở ra, Vũ Văn Phong nhanh chóng bước ra ngòai, gương mặt có vẻ tức giận, rồi bước về phòng của chính mình ở ngay bên cạnh.
Ninh Lãng thấy Vũ Văn Lạc trong phòng, liền đóng cửa lại, đi tới bên cạnh hắn ngồi xuống, hỏi:“Đại ca, có chuyện gì với Vũ Văn đại ca vậy?”
Vũ Văn Lạc thả lỏng thân thể, nói: “Huynh ấy nói muốn tự mình đi, không cần đi cùng Nhị công tử, Thất thiếu.”
“Hả?” Ninh Lãng kinh ngạc,“Vì sao? Huynh đồng ý rồi ư?”
“Huynh đương nhiên không đồng ý, thương thế cũng chưa tốt mấy, mà hắn không rõ đã kết bao nhiêu thù óan, lỡ như nửa đường gặp người đến trả thù, huynh chẳng phải sẽ chết cùng hắn sao.” Vũ Văn Lạc rụt cổ,“Còn về phần nguyên nhân, khụ, còn không phải là vì mấy chuyện hư danh kia sao.”
“Hở?” Ninh Lãng nghi hoặc.
Vũ Văn Lạc lật hai chén trà đang nằm úp trên khay ra, nói: “Đệ đã từng nghe chuyện thiên hạ đồn đại về “ Tứ công tử” vào giai đọan cuối của tiền triều chưa?”
“Chuyện này đệ có biết.” Ninh Lãng gật đầu.
Vũ Văn Lạc nhíu mày nhìn hắn, nói tiếp: “Đến đệ cũng biết, xem ra chuyện về ‘Tứ công tử’ thật đúng là danh truyền thiên cổ.”
“Bọn họ hành động vì thiên hạ, thiên hạ tất nhớ kỹ bọn họ.” Nhớ tới cổ nhân hơn trăm năm trước, lòng Ninh Lãng tràn đầy kính ngưỡng.
“Ừ.” Vũ Văn Lạc cũng đồng cảm gật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lan-nhan-bich-nguyet/1214892/quyen-1-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.