Tô Diêu nhìn Trì Thủy Mặccười, đôi mày nhướn lên, cặp mắt thâm sâu quét qua quét lại trên ngườihắn, ngược lại cũng tự làm ra một bộ dạng cười như không cười: “Vậy thìchỉ có một cách giải thích duy nhất.”
Trì Thủy Mặc cũng nhướn mày: “Nói thử xem.”
Tô Diêu hơi híp mắt, khuôn mặt nhỏ nhắnkhẽ ngẩng cao, có chút trêu chọc có chút xảo trá nhìn nam nhân xuất sắctrước mặt: “Tôi nói đại thần, anh yêu tôi sao?”
…
Một hồi lâu sau, đại thần của chúng ta mới khẽ nhếch đôi môi hoàn mỹ, ánh mắt tràn ngập ý cười, nhẹ nhàng đáp: “Đúng vậy.”
Mọi người đều nói, ở Lệ Giang, thời gian trôi qua một cách rất chậm rãi và yên bình. Nơi như thế này đúng là thế ngoại đào nguyên, khiến cho tâm hồn con người ta như được thanh lọc vàtrẻ lại.
Ở đây đã bốn ngày, Tô Diêu bắt đầu cảmthấy những điều này rất đúng. Tuy là quầy rượu ở đây to đến nỗi cô cũngphải phát hoảng một phen, nhưng những cơ sở vật chất hiện đại như thếnày cũng không làm ảnh hưởng đến vẻ đẹp tuyệt mỹ của Lệ Giang. Thời điểm cô đi tản bộ trên con đường lát gạch xanh ngắm sao trời, cô đột nhiênngẫm ra, nếu bây giờ trở về, cô nhất định sẽ dùng thái độ bình tĩnh nhất để đối mặt với mọi chuyện.
Bởi vì tâm hồn cô lúc này đây, đã hoàn toàn tĩnh lặng.
Trở lại nhà nghỉ, Tô Diêu tiếp tục theo đường cũ đến quán bar. (~~> Hôm trước bà D.C có hỏi A.T một vấn đề thế này, tại sao nhắc đến “nhànghỉ”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-yeu-nu-gap-phai-dai-than/2340980/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.