– Tôi hiểu. Chúng tôi sẽ tiến hành phẫu thuật cho bệnh nhân ngay bây giờ, mời anh xuống phòng 103 làm thủ tục.
Phạm Hoàng Bách nặng nề bước, chưa bao giờ anh phải đối diện với suy nghĩ sẽ mất Kiều Anh như lúc này. Lần đầu tiên anh sợ hãi mất cô là lúc cô mất tích trong rừng. Khi ấy, đầu đau như búa bổ anh tỉnh lại sau cơn say bức bối, suy nghĩ đầu tiên anh nghĩ đến là cô giận anh, cô sợ anh nên bỏ về thành phố. Ban chiều lợi dụng men rượu anh đã tranh thủ thả dê cô mà. Vậy mà, nghe tay quản lý nói cô một mình vào núi tìm lá thuốc giải rượu cho anh, cảm giác lo lắng lại xen cả giận dỗi tràn ngập tâm trí, anh đoán ngay cô gái ngốc nghếch này đã gặp nguy hiểm. Anh vội huy động các anh em trong tổng công ty lao đi tìm cô. Tìm mãi không thấy bóng dáng thân thương của cô, anh thất thần bất lực, thế nào lại nghĩ có khi cô đi nhầm hướng, nghe lầm tai nọ xọ tai kia, thế nên quyết định một mình chạy ngược lại bên kia cầu.
Giây phút nghe thấy tiếng cô vang lên trong màn đêm tĩnh mịch, máu huyết trong cơ thể anh như cùng lúc bốc hơi, mừng đến mức muốn gào thét, nhưng anh biết không thể một thân một mình tìm chính xác nơi cô ngã trong bóng tối mù mịt, buộc lòng anh phải chạy về phía còn lại gọi nhiều người cùng tìm kiếm soi chiếu. Được gặp lại cô, vừa giận lại vừa thương, anh chỉ muốn giữ chặt cô trong vòng tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-vo-tong-giam-doc/3387178/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.