Tôi nghe vậy, cảm giác xót xa bất giác dâng lên trong lòng. Tội nghiệp em gái Bách, cơ thể yếu ớt khó tránh trong trường hợp của em ấy. Tôi bặm môi gượng cười nói:
– Ừ, vậy thì anh Bách với… chị cũng đỡ lo. Dạo này em còn hay đi diễn không Chi?
– Em nghỉ một năm nay rồi… anh Bách không cho em đi chị ạ. Với dạo này sức khỏe của em kém hơn nên em nghỉ thôi…
Chi buồn buồn trả lời, sắc da trắng xanh của cô gái làm tôi đau lòng gật nhẹ.
– Con bé này lớn rồi mà hay sợ ma, nhiều hôm bác Vân xin về nhà là đòi anh đến, nó ngủ rồi anh mới được về.
Bách cười cười âu yếm nhìn em gái, giải thích cho tôi những hôm anh đến đây. Có lẽ khi ốm yếu con người trở nên yếu đuối cần người khác hơn bao giờ hết, cô gái này chẳng có ai ngoài Bách, thế nên mới hay đòi anh trai như vậy.
– Hì hì… giờ em biết anh Bách có người chờ đợi rồi em không dám đòi nữa đâu, ai bảo anh nói anh với chị Kiều Anh chỉ diễn thôi, em biết đâu đấy!
Bách kéo tôi sát lại, thơm lên má tôi trước thái độ lém lỉnh của Chi cùng vẻ lúng túng của tôi.
– Lúc trước là diễn, bây giờ là thật. Từ giờ anh không sang với em buổi đêm được đâu đấy!
Tôi ngại ngùng đẩy Bách ra, nói với cả hai người:
– Anh này… em ấy cần thì anh cứ đến với em ấy chứ!
– Đêm thì không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-vo-tong-giam-doc/3387175/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.