May mắn thay, Diệp Thời Nghi tuy xuất thân vọng tộc, nhưng lại không mang theo sự kiêu ngạo và cay nghiệt thường thấy nơi nữ quyến thế gia.
Nàng chưa từng gây khó dễ cho ta, thậm chí vào lúc ta khó sinh, còn sai người đưa nhân sâm trăm năm đến cứu mạng.
Còn Tạ Du… cũng có thể xem là một chủ quân nhân hậu.
Hầu phủ quyền quý phồn hoa, minh châu to bằng nắm tay dùng để thắp đèn, t.h.ả.m Ba Tư mềm mại, hoa văn tinh xảo trải khắp sàn nhà — ta gần như đã tận hưởng hết thảy những vinh hoa phú quý khó ai tưởng tượng nổi trên đời.
Nhưng ta biết rõ, Tạ Du đối với ta — chưa từng có tình ý.
Ấy vậy mà việc thầm mến hắn… lại trở nên dễ dàng đến lạ.
Không giống Diệp Thời Nghi, nàng vĩnh viễn luôn điềm đạm, lạnh nhạt.
Ta từng dặn mình không được yêu hắn, song vẫn chẳng kiềm lòng được.
Lúc tỉnh lúc mê, lòng ta lúc treo cao, lúc rơi xuống đáy vực, khi thì như bị dầu sôi thiêu đốt, lúc lại tựa tuyết lạnh phủ lên tim.
Cho đến nửa năm trước, Tạ Du đích thân đến tìm ta.
Từ sau lần sẩy t.h.a.i năm năm về trước, để lại chứng bệnh huyết ứ, hắn chưa từng bước vào viện ta lúc đêm khuya.
Ta hoảng loạn lại ngọt ngào, vội vàng chải mày tô má, khoác lên người xiêm y rực rỡ.
Nhưng Tạ Du không liếc mắt đến hàng mày được vẽ tỉ mỉ của ta, cũng chẳng để tâm đến áo gấm Thục ta tự tay cắt may.
Hắn chỉ từng chữ từng chữ, lạnh lùng vô tình:
“Thư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-thiep-muoi-tam-nam/5275420/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.