Từ sau khi lại mặt trở về, Diệp Thê mới xem như hoàn toàn yên ổn mà sống, mỗi ngày đều trôi qua thật nhàn hạ.
Buổi sáng thức dậy, thức ăn đã được hâm nóng, nóng ấm có sẵn trong chậu đồng, tự mình lấy dùng.
Buổi trưa thì có nhiều biến số hơn, hoặc ở trong phủ dùng bữa hoặc là được lão phu nhân đón đi bồi bà.
Buổi tối liền ở trong phòng đọc sách thêu hoa, khi mệt liền đi ngủ.
Mỗi ngày trôi qua đều như vậy, cũng không mong muốn có thay đổi gì.
Khi tin thắng trận liên tiếp được truyền về, tất cả mọi người trong Thẩm phủ phải nói là hỉ khí dương dương, chỉ còn chờ Thẩm Tương Uyên chiến thắng trở về nữa thôi.
Diệp Thê sao, tự nhiên cũng là ngóng trông.
Ngày lại mặt ấy, lời A Tả nói đã đánh động lòng nàng, nàng bắt đầu chân chính tò mò phu quân của mình rốt cuộc là một nam nhân như thế nào.
Đương kim hoàng đế có thể một bước lên mây ngồi lên ngôi vị cửu ngũ, chính là dựa vào một thuẫn một đao bên người.
Thuẫn là Trấn Quốc tướng quân, tục truyền hắn binh pháp quỷ quyệt, hắn thủ thành không ai phá nổi.
Đao tự nhiên là Thẩm Tương Uyên, kiêu dũng thiện chiến, đánh trận nào chắc thắng trận đó.
"Lợi hại như vậy sao."
Ở một góc đình viện, Diệp Thê ngồi một bên nghe độc nhãn lão nhân vừa quét rác vừa kể chuyện, tự nhiên liền nhắc tới Thẩm Tương Uyên.
"Đúng vậy, đó là lần đầu tiên thiếu tướng quân lên chiến trường, lão tướng quân ban đầu còn sợ hắn nhút nhát." Lão
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-the-tu-cua-tham-tuong-uyen/1192836/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.