Kế tiếp, Nguyễn An An bị thầy giáo Cố huấn luyện y theo hình thức này ném vài quả bóng vào rổ. Đương nhiên, phương pháp giảng dạy như vậy không có cách nào học được.
Tất nhiên Nguyễn An An cũng không bảo anh dừng lại.
Thầy giáo Cố từ phía sau đỡ tay cô, mỗi lần cô thực hiện ném bóng, một khi anh buông tay, quả bóng chắc chắn sẽ bị ném lệch sang một đường khác. Chạm được vào vành rổ là tốt lắm rồi, có đôi khi ngay cả rổ cũng không chạm tới.
Cuối cùng vẫn là thầy giáo Cố nhìn ra trêи trán cô gái nhỏ bắt đầu đổ mồ hôi, lúc này anh lưu luyến mà hô dừng lại.
“Tổng cộng cậu đã ném 21 quả, vào rổ 3 quả……” Thầy giáo Cố tổng kết xong, gật đầu nói: “Ừ, cậu nói không sai.”
Nguyễn An An đang chống tay vào đầu gối thở dốc, nghe vậy ngẩng đầu, vẻ mặt nghi hoặc: “Cái gì không sai……?”
“Có thể là cậu không có thiên phú.”
“……”
Tôi tự nói mình không có thiên phú đấy là do tôi khiêm tốn, nhưng sao cậu có thể nói tôi như vậy?
Không phải là cậu vừa nắm tay chỉ dạy tôi sao?
Nguyễn An An vốn dĩ đã mệt mỏi, thời điểm ngồi dậy gương mặt có chút hồng hào: “…… Không phải chính cậu nói chơi bóng rổ không cần phải dựa vào thiên phú, mà là dựa vào giáo viên huấn luyện sao?” Cô mở to hai mắt phản bác “Giáo viên huấn luyện quá cùi bắp dạy không tốt, sao có thể đổ lỗi lên đầu học sinh?”
Giọng nói thiếu nữ thiên về ngọt ngào, kết hợp với một chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-the-nao-de-cuoc-song-tro-nen-kho-khan-hon/211331/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.