Edit: ღ Linh Nhiღ
Beta: ๖ۣۜVy ๖ۣۜVy
Tô Nhược Tuyết nằm ở trong chăn ngẩn người, cô cảm thấy bản thân đang phát sốt, đầu chóang váng miệng đắng lưỡi khô, nước mũi chảy hoài. Trong phòng ngủ hiện tại không có ai, cô sờ soạng đứng dậy rót cốc nước ấm. Lúc trước không để ý, trong cốc nước vẫn còn lá trà chưa vứt, trước đây cảm thấy bạc hà thanh mát giúp nâng cao tinh thần, mà lúc này cô chỉ cảm thấy đắng trát, không nhịn được nước mắt liền rơi xuống.
“Tô Nhược Tuyết, Tô Nhược Tuyết!”
Cô mơ hồ nghe thấy có người gọi, bất quá toàn thân cô giờ rét run, không có sức mà trả lời nên lại nằm bẹp xuống, kết quả vừa mới nằm không lâu, liền nghe thấy tiếng cửa phòng bị đẩy ra, lão đại thét chói tai chạy vào: “Tiểu Tuyết, bên ngoài có người tìm cậu.”
Cô vươn đầu từ trong chăn ra: “Tớ không thoải mái, cậu bảo hắn lần sau rồi đến!”
“Là Tần Mộc …”
Trong lòng Tô Nhược Tuyết run lên, sau đó xoay người lại, quay mặt vào phía tường, “Đầu tớ rất đau, tớ ngủ trước.”
Cô nghe thấy lão đại kéo rèm cửa sổ ra, nói xuống phía dưới: “Tiểu Tuyết bị ốm, đang nghỉ ngơi, ngày mai anh hãy đến!”
“Này, làm sao mà cậu biết Tần Mộc? “
“Trời ạ, nhìn thấy Tần Mộc đứng ở dưới kỹ túc xá nữ, tớ liền chấn kinh. “
“Tiểu Tuyết!” Lão đại lải nhải truy vấn, Tô Nhược Tuyết vẫn không hé răng, cô cảm thấy bản thân sắp không chống đỡ được, mí mắt cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-thay-mot-ngay-ca-doi-lam-chong/3007578/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.