Nhạc Thanh Hạ nhận ra âm thanh kia.
Chủ nhân của thanh âm tên Lý Nhân, là người xếp hạng cuối cùng, tiểu sư đệ của Bạch Hoa sơn. Kỳ thật thiên phú của hắn không tệ, chỉ có một sai lầm: bỏ lỡ thời cơ nhập đạo, nên không thể không gọi một đám đệ tử là sư huynh mặc dù tuổi so với hắn còn nhỏ hơn. Cũng may là hắn không hề bởi vậy mà tự ti, ngược lại, tính tình rộng rãi, với ai cũng có thể nói chuyện, gặp phải vấn đề không hiểu cũng rất tích cực thỉnh giáo Nhạc Thanh Hạ…
Vì sao hắn lại ở chỗ này?
Không biết Nhạc Thanh Hạ run lên bao lâu, mới nhớ tới lúc trước người nói với mình ở trong rừng có ánh kiếm chính là Lý Nhân… thời gian hắn nhập đạo ngắn ngủi, bên ngoài khu rừng lại có chướng khí, tu sĩ tầm thường cũng không dám tới gần, nên Nhạc Thanh Hạ bảo hắn ở ngoài rừng chờ mình.
Ngoại trừ chướng khí, trong rừng còn có mãnh thú rắn độc qua lại, hắn là một tiểu đệ tử đến ngự kiếm phi thiên còn không thành thạo, đi tới đây, chắc chắn phải trải qua khó khăn…
Hiện tại y… trông như thế nào?
Sau một tiếng kinh hô, bên tai Nhạc Thanh Hạ bỗng nhiên không còn âm thanh, không riêng gì Lý Nhân, ngay cả Hình Mạc Tu cũng không nói lời gì nữa, bốn phía yên tĩnh đến lạ thường. Hai mắt Nhạc Thanh Hạ không thể nhìn thấy mọi vật, chỉ có thể cố gắng quay đầu sang hai phía trái phải, ý muốn nghe được cho dù chỉ là một tiếng vang mơ hồ.
Mãi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-sao-dua-bon-dai-su-huynh/193537/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.