Hô hấp của cậu dường như cũng đình trệ trong khoảnh khắc đó, cái hôn của Lương Húc Nhiên mang đến cậu thứ nhiệt độ nóng rực, thông qua cánh môi truyền đến cơ thể lạnh buốt, từng bước xâm chiếm cậu.
Lâm Tiêu Dương đã không còn tâm trí để ý đến đau đớn nơi dạ dày, dường như trận đau đớn kịch liệt vốn không thể coi nhẹ kia cũng bị ngăn lại theo dòng hô hấp, cậu bị động nhận lấy thế công của Lương Húc Nhiên. Cánh môi cọ xát, bàn tay đang đỡ sau ót cậu dường như vô ý thức siết chặt, hơi thở ấm áp phả trên mặt cậu, hơi nước trong mắt dần dần dâng lên, cùng với thần sắc kinh ngạc nơi đáy mắt.
Cũng không biết trải qua bao lâu, đợi đến khi cậu cuối cùng cũng cảm giác được bàn tay đang giữ chặt gáy mình có xu thế buông long, Lương Húc Nhiên đối diện mới buông cậu ra.
Lâm Tiêu Dương há to miệng thở dốc nhìn, sắc mặt ửng đỏ cuối cùng cũng khiến khuôn mặt vốn bệnh trạng của cậu mang theo chút ít sức sống, giữ đôi mắt mê ly còn chưa kịp khôi phục sáng trong, cậu cũng cảm nhận được bản thân đột nhiên bị thả lại trên giường, thậm chí động tác của Lương Húc Nhiên còn mang theo chút ít bối rối.
Không đợi cậu nói thêm gì, thậm chí Lâm Tiêu Dương còn chưa tỉnh táo lại, Lương Húc Nhiên đã buông cậu xuống, nhanh chân rời khỏi phòng.
Nương theo tiếng đập cửa, lúc này suy nghĩ của Lâm Tiêu Dương mới dần dần hồi lại, trên mặt vẫn còn nét kinh ngạc đến cực điểm, cậu đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-sao-de-dung-than-the-om-yeu-cong-luoc-muc-tieu-day/847926/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.