"Xem sắc mặt con này, sao lại kém hơn cả mấy ngày trước vậy?" Mẹ Lương bước mấy bước tiến đến, vô cùng lo lắng nói: "Trước đó hai đứa đi bệnh viện nào? có cần..." Bà vừa nói vừa liếc mắt với cha Lương sau lưng.
"Không cần đâu." Lâm Tiêu Dương ngắt lời, vừa nhìn thoáng qua Lương Húc Nhiên, vừa nói tiếp: "Chúng con đến bệnh viện tuyến đầu, cũng đã tìm đến vị chuyên gia giỏi nhất."
"Nhưng điều này..." Lo lắng trên khuôn mặt mẹ Lương càng nồng đậm, "Ngay cả chuyên gia cũng không có cách, Tiêu Dương còn trẻ mà..."
"Dì Lương, con không sao." Lâm Tiêu Dương miễn cưỡng kéo ra một nụ cười, "Có thể... Không dễ chữa khỏi hoàn toàn, nhưng dù sao vẫn khống chế được bệnh tình, không có đau như trước nữa."
Mẹ Lương nhìn cậu một chút, thở dài, bà đưa mắt đến chỗ Lương Húc Nhiên, "Mấy ngày nay con phải chăm sóc thật tốt, nếu Tiêu Dương không hài lòng có thể mời hộ công, con phải đáp ứng đấy. Bên công ty không có việc gì quan trọng, trước mắt cũng thả lỏng một chút đi."
Lương Húc Nhiên gật đầu, mẹ Lương lúc này mới lại hướng tầm mắt tới trên người Lâm Tiêu Dương, lại dặn dò một hồi. Lương Minh đứng bên cạnh cũng nói với theo vài câu, hầu hết đều dặn cậu phải chú ý điều dưỡng thân thể, Lâm Tiêu Dương cũng đáp lại tất cả.
Dù sao chỉ cần bọn họ không phát hiện ra căn bệnh thật sự của cậu, thì căn bản rất dễ nói chuyện.
Nghĩ như vậy, cuối cùng cậu mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu đưa mắt nhìn ba người ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-sao-de-dung-than-the-om-yeu-cong-luoc-muc-tieu-day/847914/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.