Cậu run rẩy xuống giường, lập tức ập đến chính là một loại cảm giác mệt mỏi chưa từng có. Cậu nỗ lực chống đỡ thân thể không ngã vật xuống, rồi xuống lầu đi đến thư phòng.
Cậu tìm kiếm một lúc lâu, mới tìm ra tờ đơn xét nghiệm và sổ khám bệnh lúc đó được kẹp trong một cuốn tiểu thuyết. Sau khi vội vàng rút hai tờ giấy đó ra, cậu trả sách lại tại chỗ.
Làm xong tất cả những thứ này, đã khiến cậu đổ đầy mồ hôi lạnh. Nghỉ ngơi trên ghế tại thư phòng một lát, lúc này cậu mới hồi lại được chút sức lực đứng dậy.
Nào ngờ khi vừa mới đẩy cửa ra, còn chưa kịp đến bên giường, bản thân đã mềm nhũn ngã sang một bên.
Tay cầm hai tấm giấy cũng không tự chủ mà siết chặt, đơn xét nghiệm và sổ khám bệnh cùng bị nắm đến nhăn lại.
Cậu chưa kịp có lại sức để đứng lên, đột nhiên nghe được tiếng bước chân truyền đến từ dưới lầu. Dường như âm thanh đang từ xa tiến lại, lên đến lầu trên rồi. Chẳng cần nghĩ nữa, Lâm Tiêu Dương hoàn toàn có thể đoán ra đó là Lương Húc Nhiên.
Lập tức lờ đi cơn đau dạ dày của chính mình, cậu vội vàng lảo đảo bổ nhào vào bên giường, trước tiên vẫn phải nhét hai tâm giấy đã nhăn thành một cục xuống dưới gối, động tác nhanh nhạy uyển chuyển hơn cả nhào lộn. Cậu vừa định chậm rãi đứng dậy bò lên giường, cửa phòng đã đột nhiên được mở ra.
Lâm Tiêu Dương thầm đỡ trán, vẫn là chậm một bước rồi.
Lương Húc Nhiên vừa mới đẩy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-sao-de-dung-than-the-om-yeu-cong-luoc-muc-tieu-day/847911/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.