Ở trong chuyện hoa lê dính hạt mưa này, Triệu Thanh Đại chính là chuyên nghiệp.
Lông mi nàng run lên, nước mắt từng viên từng viên rơi xuống, từ mặt chảy xuống cằm. Nàng hình như là bị nước mắt làm hoảng sợ, nhanh chóng lau mặt quay đầu qua một bên, chỉ có thể nghe được tiếng nàng hơi nức nở.
Đỗ Kinh Mặc đặt tay lên vai nàng, xoay người nàng lại: "Em không muốn nói chị không ép em, đừng khóc."
"Thực xin lỗi tỷ tỷ, em không phải cố ý." Hốc mắt nàng đỏ đỏ, "Em thật sự đã thay đổi, không có cố ý giả đáng thương."
"Chị cũng không có nghĩ em như vậy a." Đỗ Kinh Mặc dùng khăn giấy giúp nàng lau nước mắt trên má, động tác mềm nhẹ tự nhiên, "Ở trước mặt chị khóc không sao cả, chị chỉ là......"
Lời nói biểu lộ quan tâm quá lộ liễu, cô có chút không quen biểu đạt cảm xúc như vậy, tạm dừng một lát, lúc này mới tiếp tục nói: "Chỉ là không muốn nhìn em khổ sở."
Càng đừng nói còn bị nàng khổ sở kích thích.
"Tỷ tỷ nói như vậy, em một chút cũng không còn khổ sở." Triệu Thanh Đại nín khóc mỉm cười, thò lại gần dựa vào trên vai Đỗ Kinh Mặc, "Em khóc một lát là được rồi, rất mau sẽ ổn thôi."
Đỗ Kinh Mặc có thể cảm rtgiasc được bả vai đang dần dần bị nước mắt làm ướt nhẹp.
Ở trong ấn tượng của cô Triệu Thanh Đại vẫn luôn hiểu chuyện như vậy, khóc lên không tiếng động, ngay cả nước mắt đều có vẻ ngoan ngoãn.
Hệ thống đã dần dần chết lặng.
Nó một cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-nu-phu-tra-xanh-bi-bat-cong-luoc-nu-chu/956032/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.