Lần thứ hai tỉnh lại đã là buổi sáng ngày thứ hai, vừa mở mắt ra đã thấy hai gương mặt tha thiết. Ta không thèm để ý đến bọn họ, khép mắt lại, nhắm mắt dưỡng thần.
“Cục cưng, ngươi tỉnh. Ăn gì không?” Nhược lấy lòng hỏi.
“Bảo bối, ngươi muốn ăn cái gì, ta giúp ngươi chuẩn bị.” Lặc cũng ngoắc ngoắc đuôi hỏi han ân cần.
Ta nằm ở trên giường mắt điếc tai ngơ, nhưng hai con ruồi vẫn không buông tha ta.
“Cục cưng, ngươi nói một chút đi a. Đừng nên không thèm để ý tới chúng ta.” Nhược cầm tay áo của ta làm nũng, nhưng lại khiến cho ta lạnh đến nổi da gà luôn.
Ta giãy tay hắn ra, lấy giấy bút dưới gồi, gian nan viết “Cự tuyệt nói chuyện với cầm thú!” Phóng mấy đại tự vào trong tay hắn, chậm rãi quay người đi.
Lặc ngồi xuống phía sau ta: “Bảo bối, xin lỗi, chúng ta biết sai rồi. Bởi vì sợ ngươi biến mất, bởi vì chúng ta không thể không có ngươi, vì thế lúc trước chúng ta đã ước định, nếu như tìm được ngươi, chúng ta sẽ cùng nhau bảo hộ bảo vật quý còn hơn sinh mệnh của mình này, chỉ cần ngươi thấy vui vẻ là tốt rồi. Không được gây bất lợi cho ngươi, khiến ngươi không hài lòng, khiến ngươi thương tâm, chúng ta tuyệt đối không làm. Thế nhưng khi chúng ta phát hiện ngươi lại một lần nữa muốn ly khai chúng ta thì, thực sự muốn điên rồi, cũng giận đến điên rồi, hoàn toàn khống chế không được tình cảm của mình, thầm nghĩ dù phải dùng bất luận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-nhan-bat-bac-menh/3265945/quyen-2-chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.