Minh Di tức muốn nổ phổi.
Tạ Vân Hiết đúng là đang đổ tội ngược lại cho cậu!
Nếu không phải Tạ Vân Hiết cố tình giả vờ ngoan ngoãn, Minh Di sao có thể bị anh lừa tháo còng tay ra được chứ?
Đáng ghét, lẽ ra không nên mềm lòng với anh!
Minh Di vừa giận vừa sốt ruột, nhưng bây giờ có hối hận cũng vô dụng, cậu bị Tạ Vân Hiết hôn đến quay cuồng cả đầu óc. Vì tay bị còng ra sau lưng nên cậu hoàn toàn không thể ngăn cản hành động của Tạ Vân Hiết được. Cúc áo ngủ bị Tạ Vân Hiết cởi ra, chỉ cần lột nhẹ một cái là bộ đồ ngủ mỏng manh đã tuột đến khuỷu tay.
Tạ Vân Hiết dùng sức hít hà ở cổ Minh Di, mê mẩn nói: “Nhung Nhung, em thơm ngọt quá… cứ như một chiếc bánh ngọt nhỏ vậy.”
b**n th** quá, Minh Di muốn lùi về sau, nhưng lại bị Tạ Vân Hiết phát hiện ý đồ và giữ chặt trong lòng, dùng răng nanh cắn nhẹ vào cổ cậu một cái để dọa dẫm: “Ngoan một chút nào.”
Minh Di lập tức cứng đờ, không dám động đậy nữa, cậu khẽ run rẩy, bất giác có cảm giác như mình đang bị một con mãnh thú to lớn để mắt tới.
Vị trí trên ngực vẫn còn có chút nhói đau, trở nên đỏ ửng. Tạ Vân Hiết nhìn chằm chằm vào đó, ánh mắt càng lúc càng đen kịt.
Minh Di chưa kịp hét dừng lại, Tạ Vân Hiết đã cúi đầu cắn xuống.
Một tiếng hét kinh hoàng bị ghì chặt trong kẽ răng, Minh Di mặt đỏ tai hồng muốn giãy giụa, nhưng Tạ Vân Hiết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-mot-ke-van-nguoi-ghet-di-ga-thay-toi-buong-xuoi-tat-ca/5302321/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.