Trong khoảnh khắc đó, gió tuyết dường như cũng ngừng lại.
Câu nói đó của Minh Di không ngừng vang vọng bên tai Tạ Vân Hiết, dễ dàng khiến Tạ Vân Hiết chấn động cả tâm hồn. Một lời tỏ tình đơn giản, nhưng hiệu quả mà nó gây ra trong lòng anh không khác gì một trận động đất lớn.
Đủ mọi cảm xúc phức tạp đột ngột phun trào!
Vậy mà Minh Di lại tỏ tình với mình thật! Ngay trong ngày tuyết rơi này, cậu ấy thậm chí còn không đợi được đến lúc quay phim xong! Cậu ấy nôn nóng quá, thật sự thích mình đến vậy sao?
Là giả phải không? Là ảo giác của mình thôi phải không!
Tạ Vân Hiết mơ màng, mãi đến khi được Minh Di nắm lấy tay mới gần như choáng váng hoàn hồn tỉnh táo lại, nhìn về phía Minh Di.
Minh Di trông rất thản nhiên, ngẩng đầu lên nhìn anh: “Còn anh thì sao? Anh có thích em không?”
Trời đất ơi, sao có thể không thích cho được! Tạ Vân Hiết gần như sắp đồng ý ngay lập tức, nhưng chút lý trí còn sót lại đã khiến anh phải gắng gượng nuốt lại những lời mình sắp nói ra.
Tạ Vân Hiết hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cảm giác nóng ran đang sôi sục trong người mình, anh cúi đầu nhìn xuống bàn tay đang nắm chặt của hai người.
Mãi một hồi lâu sau, Tạ Vân Hiết mới nghiến răng rút tay mình ra khỏi tay Minh Di: “Đương nhiên là có thích.”
Minh Di vẫn nhìn anh, ánh mắt hơi sáng lên.
“Nhưng không phải là kiểu thích của người yêu.” Tạ Vân Hiết né tránh ánh mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-mot-ke-van-nguoi-ghet-di-ga-thay-toi-buong-xuoi-tat-ca/5300527/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.