Bị hệ thống quậy một trận như thế, ngoài mặt Minh Di không thể hiện gì, kéo quần lên vẫn ra vẻ ung dung bình thản. Nhưng thực chất, cậu xấu hổ đến mức toàn thân nóng ran, cả người cứ như bị đặt trên lò lửa thiêu, mãi một lúc sau khi quay về giường bệnh vẫn chưa hoàn hồn.
Thế nhưng Tạ Vân Hiết lại không chịu bỏ qua chủ đề này, cứ lải nhải bên tai Minh Di, cố gắng thanh minh cho bản thân, gột rửa đi cái tiếng xấu mà hệ thống đã đổ lên đầu anh.
Minh Di bị anh nói đến toát cả mồ hôi, không nhìn thì thôi, cậu cũng có nói gì đâu, thật sự không cần phải nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại như vậy mà.
Tạ Vân Hiết cứ nhắc, Minh Di lại nhớ đến cảnh anh giúp cậu c** q**n. Cậu đâu phải khúc gỗ, bị nhắc đi nhắc lại chuyện xấu hổ thế này, rất khó để thực sự giữ được lòng dạ tĩnh như nước.
Bị nói đến mức không chịu nổi nữa, Minh Di đột nhiên đưa tay không cắm kim truyền ra, bóp miệng Tạ Vân Hiết lại, nghiêm mặt nói: “Được rồi, đủ rồi đó.”
Tạ Vân Hiết bị sự nghiêm túc của Minh Di lây nhiễm, đôi mắt màu xanh xám ngây ra nhìn cậu… tràn ngập vẻ phong tình khôn ngoan của giống chó Husky.
Minh Di nằm trên giường bệnh, hơi nghiêng đầu, nheo mắt nhìn anh: “Kể cả anh có nhìn thật, tôi cũng không giận anh đâu, hơn nữa tôi biết, đó đều là do hệ thống khiêu khích.”
Hệ thống: 【Đó~ đều~ là~ do~ hệ thống~ khiêu~ khích~】
Minh Di lơ đi giọng điệu châm chọc của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-mot-ke-van-nguoi-ghet-di-ga-thay-toi-buong-xuoi-tat-ca/5300524/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.