Tạ Vân Hiết đột nhiên giở trò này, ban đầu Minh Di còn không hiểu ra sao, sau đó cũng nghĩ thông suốt, chắc lại là hệ thống đang ép anh làm nhiệm vụ rồi.
Không hoàn thành nhiệm vụ, Tạ Vân Hiết sẽ bị điện giật, Minh Di nghĩ đến đây cũng hiểu cho hành động này của anh.
Cậu không giãy giụa nữa, yên lặng chờ đợi màn trình diễn tiếp theo của Tạ Vân Hiết.
Chỉ thấy Tạ Vân Hiết đứng bên giường, tay vẫn đang nắm một bên mắt cá chân của cậu, hắng giọng rồi bắt đầu trổ tài diễn xuất, giọng âm trầm: “Dám bỏ trốn à? Tôi đã nói rồi, chỉ có đứa trẻ ngoan mới được thưởng, đứa trẻ hư thì phải chịu phạt thôi, đúng không?”
Lời thoại gì mà tệ hại thế này… Minh Di á khẩu nhìn Tạ Vân Hiết, vẻ mặt thật khó tả, cố gắng nín nhịn không nói gì.
Cậu không nói gì đã là sự phối hợp lớn nhất dành cho Tạ Vân Hiết rồi, thế mà anh đối với nghiệp vụ này lần một thì lạ lần hai đã quen, không chỉ to gan hơn mà bụng dạ cũng xấu xa hơn, cứ nhất quyết phải trêu cho cậu mở miệng: “Sao không nói gì? Nói đi chứ.”
Minh Di đạp chân, giọng rầu rĩ: “Buông tay.”
Bị trói tay, lại bị người ta kéo mắt cá chân, tư thế này thật sự có chút không đứng đắn, trong tình huống này, Minh Di khó mà có tâm trí đối phó với những câu hỏi tệ hại của Tạ Vân Hiết.
“Đúng là một đứa trẻ hư.” Tạ Vân Hiết lắc đầu, ra vẻ tuyên bố: “Đứa trẻ hư thì phải bị phạt.”
Sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-mot-ke-van-nguoi-ghet-di-ga-thay-toi-buong-xuoi-tat-ca/5300517/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.