Tám giờ tối, nhà họ Yến đèn đuốc sáng trưng.
Thẩm Lệ Dung mặt mày sa sầm ngồi trên ghế sô pha, nghe thấy tiếng mở cửa truyền đến, giọng bực bội nói: “Con chịu về rồi đấy, còn không mau nói, con gây ra chuyện gì ở bên ngoài, mà lại nhất quyết đòi An An —— Con ăn mặc kiểu gì thế này?”
Thẩm Lệ Dung đổi giọng, kinh ngạc nhìn cậu con trai cả bước vào cửa. Rõ ràng đã về nhà mà Yến Tri Hành vẫn đeo kính râm và khẩu trang, nhìn kỹ thì trên trán còn dán băng cá nhân, dáng đi còn hơi khập khiễng, toàn thân trên dưới chỗ nào cũng lộ rõ vẻ kỳ quái.
Thẩm Lệ Dung nhận ra có điều không ổn, vội vàng đứng dậy đón lấy, quan sát Yến Tri Hành từ trên xuống dưới: “Trán con sao thế? Bị ai đánh hả! Mặt con——”
Khi Yến Tri Hành tháo khẩu trang và kính râm xuống, để lộ khóe miệng sưng tím và khuôn mặt đầy vết bầm, Thẩm Lệ Dung đột ngột đưa tay che miệng, kinh ngạc đến cực độ mà hít vào một hơi lạnh.
Yến Tri Hành mặt không cảm xúc, giọng nói trầm trầm: “Là Tạ Vân Hiết đánh.”
“Anh ta —— Tạ Vân Hiết?!” Giọng Thẩm Lệ Dung the thé đến mức gần như lạc giọng, bà ta muốn dùng ngón tay chạm vào vết thương trên mặt con trai, lại không dám dùng sức, vẻ mặt vô cùng đau lòng và phẫn nộ không thể kìm nén được: “Dựa vào cái gì mà tên đó dám đánh con! Anh ta điên rồi sao?”
“Tên đó đúng là một kẻ điên.” Yến Tri Hành kéo khóe miệng, nhưng vì cử động
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-mot-ke-van-nguoi-ghet-di-ga-thay-toi-buong-xuoi-tat-ca/5300515/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.