Chập tối, Tạ Vân Hiết đến đúng hẹn, đón Minh Di. Xe chạy khoảng nửa tiếng thì đến một quán ăn trông rất bình dị, đậm chất đời thường.
Cậu đeo khẩu trang xuống xe, nhìn quanh con phố có vẻ hơi hoang vắng. Vị trí của quán này hơi hẻo lánh, không biết Tạ Vân Hiết tìm ra bằng cách nào.
May mà quán tuy không lớn nhưng bên trong cũng có phòng riêng, đảm bảo được sự riêng tư.
Nhân viên phục vụ nấu gà tươi ngay trước mặt hai người rồi áp bánh vào thành nồi. Còn Tạ Vân Hiết thì tao nhã xắn tay chiếc áo sơ mi sang trọng kín đáo, tao nhã tráng qua bát đũa, sau đó vô cùng lịch lãm hỏi Minh Di: “Có muốn tôi tráng giúp cậu một bộ không?”
Người không biết còn tưởng anh đang ở nhà hàng Michelin, chứ không phải là quán gà om nồi đất với lối trang trí có phần quê mùa này…
Tâm trạng Minh Di có chút phức tạp đưa tay về phía bình nước nóng: “Không cần đâu, tôi tự làm được.”
Món gà om nồi đất nấu tại chỗ cần một thời gian chờ đợi, trong khoảng thời gian này, bọn họ tự nhiên trò chuyện vài câu.
Trong làn hơi nóng nghi ngút, Tạ Vân Hiết hỏi Minh Di: “Hôm nay đi thử vai cảm thấy thế nào?”
Minh Di tháo khẩu trang, tiện tay để sang một bên, khẽ thở dài: “Cảm giác không tốt lắm, chẳng có kỹ thuật gì cả, cơ bản đều là diễn bừa theo cảm tính thôi.”
“Vậy à,” Tạ Vân Hiết trầm ngâm: “Kịch bản đó tôi cũng đã xem rồi, thật ra tôi thấy cậu rất hợp với vai đó, cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-mot-ke-van-nguoi-ghet-di-ga-thay-toi-buong-xuoi-tat-ca/5300510/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.