“Cốc cốc cốc—”
Lúc tiếng gõ cửa truyền đến, Minh Di đang tựa vào đầu giường xem kịch bản.
Chú chó nhỏ Tiểu Tùng Hùng đang lơ mơ buồn ngủ nằm bên cạnh cậu cũng bị tiếng động làm giật mình, chợt lật người đứng dậy, sủa về phía cửa mấy tiếng cực kỳ hung dữ.
Cậu vội vàng đặt kịch bản xuống, ôm Tiểu Tùng Hùng vào lòng, cất cao giọng dò hỏi: “Ai đó?”
“Là tôi.”
Minh Di day day huyệt thái dương đang đau nhức, có lẽ do cậu xem kịch bản đến lú lẫn rồi, Tạ Vân Hiết đã cho người giúp việc nghỉ hết, giờ này ngoài Tạ Vân Hiết ra, còn ai gõ cửa phòng cậu được chứ?
Minh Di xuống giường, ra mở cửa, đôi mắt cậu nhìn Tạ Vân Hiết ngoài cửa với chút nghi hoặc. Tạ Vân Hiết đang mặc đồ ngủ, trong lòng còn ôm mấy quyển sách, trông có vẻ có chuyện muốn tìm cậu.
Thật sự thấy người, Tiểu Tùng Hùng ngược lại không sủa nữa, vèo một cái chui vào trong lồng, yên lặng như gà nấp dưới ổ chó.
Tạ Vân Hiết cao hơn Minh Di nửa cái đầu, khi cúi xuống nhìn thường mang lại cho người ta một cảm giác rất áp bức. Bị anh nhìn, Minh Di có chút không tự nhiên, nói: “…Có chuyện gì không?”
“Đã muộn lắm rồi,” Tạ Vân Hiết mở lời, đôi mắt màu xanh xám không chớp nhìn Minh Di: “Vẫn còn xem kịch bản sao?”
Minh Di khẽ “ừm” một tiếng.
Tạ Vân Hiết có phần không tán thành, nói: “Sáng mai cậu phải đi thử vai rồi, nên đi ngủ sớm đi.”
Minh Di nói thật: “Hơi lo lắng, không ngủ được.”
Tạ Vân Hiết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-mot-ke-van-nguoi-ghet-di-ga-thay-toi-buong-xuoi-tat-ca/5300508/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.