Dòng máu đỏ tươi men theo cổ tay chảy xuống, nhỏ giọt trên sàn.
Sắc mặt Minh Di trắng bệch, nhưng ánh mắt lại trở nên hung tợn, cậu tăng thêm lực trên tay, cố gắng vật lộn với Tạ Vân Hiết để đưa mảnh thủy tinh kia vào yết hầu của anh.
May mà Tạ Vân Hiết cũng dần hồi phục sau cú điện giật vừa rồi, anh giơ tay kia lên, nắm lấy cổ tay gầy guộc xanh tím của Minh Di, cưỡng ép đoạt lấy mảnh thủy tinh khỏi tay cậu.
Sau đó đè bệnh nhân không ngoan ngoãn xuống, ép Minh Di nằm lại trên giường.
Minh Di vốn đã là nỏ mạnh hết đà, sau khi thực hiện một loạt hành động này thì cũng hoàn toàn kiệt sức.
Vì vậy, dù trong lòng Minh Di vô cùng không cam tâm, cũng chỉ có thể mặc cho Tạ Vân Hiết sắp đặt.
Đầu óc mê man, toàn thân đau nhức, Minh Di biết có thể mình đã phát sốt, cậu nhìn chằm chằm người đàn ông cao lớn bên giường, không dám lơ là mất cảnh giác.
Tạ Vân Hiết đang cúi đầu xem vết thương trong lòng bàn tay, mày khẽ nhíu lại, đôi mắt màu xám xanh kia như chứa đầy lệ khí, âm u đáng sợ.
Lại sắp bị đánh nữa sao? Lòng Minh Di bình lặng như nước, cậu không hối hận về việc mình vừa làm, điều duy nhất hối hận là tốc độ ra tay của cậu không đủ nhanh, không thể giết Tạ Vân Hiết thêm một lần nữa.
Không ngoài dự đoán của Minh Di, giây tiếp theo, đôi mắt kia liền lạnh lùng liếc về phía cậu.
“Ra tay tàn nhẫn thật đấy.” Tạ Vân Hiết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-mot-ke-van-nguoi-ghet-di-ga-thay-toi-buong-xuoi-tat-ca/5300496/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.