Sân bay Tân Sơn Nhất.
May mắn chúng tôi về Việt Nam không phải vào dịp Tết, người ở sân bay cũng ít hơn hẳn. Nhưng cái nắng nóng lại không giảm, có khả năng sẽ tăng thêm. Vừa xuống máy bay, Hải Phong đã không chịu nổi mà phải cởi chiếc áo khoác ra, tay còn vẩy vẩy mong sẽ giảm được cái nóng. Hoàng Minh từ xa đã nhìn thấy hai mẹ con chúng tôi, liền bước tới mang giúp hành lí vào xe.
- Đại tỉ, cuối cùng tỉ cũng về rồi, còn có cả đại thiếu gia nữa, lớn nhanh thật nha. Mấy năm qua bọn em rất nhớ đại tỉ a~~. - Hoàng Huy, người anh sinh đôi của Hoàng Minh vừa thấy chúng tôi liền mừng rỡ, quả thật đã rất lâu rồi chúng tôi mới có thể tái ngộ. Nhưng mà.. cái kiểu xưng hô này cũng thật là =.=, rõ ràng tôi ít tuổi hơn nhưng sao ai cũng gọi tôi là đại tỉ thế nhỉ.
- Ukm, quả thật cũng khá lâu rồi nhỉ, Hải Phong đã 5 tuổi rồi đương nhiên phải lớn chứ, tốn bao nhiêu tiền cơm tiền nước nuôi đấy. Mà con của em đã lớn thế rồi, sao anh vẫn chưa chịu lấy vợ.
- Hì hì, duyên chưa tới thì đành phải chịu thôi. - Hoàng Huy gãi đầu ngượng ngùng trả lời.
- Ô, thế là chú đang đợi cô Duyên nào à, cái cô Duyên này cũng kiêu ghê nhỉ. Chú đẹp trai thế này mà còn không chịu lấy chú. Mà chú có thể tăng thêm điều hòa không, cháu nóng tới mức thịt sắp bị nóng chín luôn này. - Thằng nhỏ Hải Phong nãy giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-me-khi-16/2723159/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.