Đỉnh núi.
Trương Lỗi vịn vào thân cây thở mạnh, sơn động phía trước đã bị vùi lấp toàn bộ, nếu không phải bọn họ chạy nhanh, chỉ sợ...
Sống sót sau tai nạn, sợ mãi vẫn không thôi.
Một bên, Tống Từ đang tĩnh tọa, nhưng hiển nhiên từ sắc mặt anh có thể nhìn ra, tình trạng lúc này của anh thật sự không tốt. Trên trán mồ hôi đầm đìa, khuôn mặt đỏ rực, toàn thân nóng ran, nhận thức về xung quanh cũng dần dần yếu đi, gần như hôn mê.
Diêu Cảnh Tuyên ánh mắt phức tạp, cô biết, Tống Từ có lẽ sẽ phải chịu một số chuyện, nhưng cuối cùng vẫn có thể vượt qua, đồng thời thu lại cũng rất nhiều, về sau tu hành lập không ít công to. Bởi vì đời trước chính là như thế. Mặc dù cô cũng không biết tình huống lúc đấy là như thế nào, nhưng lại ngẫu nhiên nghe lén được Chử Húc và Diêu Thấm Tuyên nói ngọn nguồn của việc tu vi Tống Từ đột nhiên tăng nhanh có liên quan tới nhà họ Chử.
Cô chuẩn bị một tháng, chỉ để thử vận may. Nhưng không phải của mình, cuối cùng sẽ không bao giờ thuộc về mình.
Cô thở dài, đi qua Lục Nghiêu và Trương Lỗi nói: "Tôi còn có việc, phải đi trước . Còn..."
Mắt lại nhìn vào Tống Từ, do dự nói: "Tình huống của anh ta có vẻ không tốt lắm. Học viện Thiên Xu cách nơi này không tính là xa, tôi nghĩ các anh có thể đi gặp hiệu trưởng Tống một chút."
Nếu như tin tức cô nghe được từ nhà họ Chử không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-lao-dai-tai-the-gioi-huyen-hoc/2121331/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.