Tôi xa quê hương cùng anh đi thành phố Trung Khánh, chưa quen với cuộc sống nơi đây. Không sao cả, tôi có bằng cấp, có bản lĩnh, có tay có chân, ở nơi nào cũng có thể sống tốt. Tô không sợ. Chúng tôi có tình cảm rất tốt, chung sống cũng hòa hợp, thậm chí chúng tôi cũng đã định kết hôn.
Ngô Hạo dẫn tôi về nhà, giới thiệu tôi cho cha mẹ của anh. Từ lần đầu tôi đã biết, bọn họ không thích tôi. Ngày hôm sau, dì liền tới tìm tôi. Bà ấy điều tra chi tiết về bối cảnh gia đình của tôi, nẽm những tài liệu này trước mặt tôi, nói cùng lắm tôi ở cùng con trai của bà là vì tiền, để tôi ra giá, rời khỏi con của bà ta."
Dường như là nghĩ đến lúc chịu nhục lúc đó, Hồ Xảo Linh cắn răng, quay đầu nhìn về phía bà Ngô: “ Điều kiện nhà tôi thua kém Ngô gia. Chì có vậy liền cho rằng lúc trước tôi ở bên Ngô Hạo là vì tiền, lúc trước đến thành phố Trùng Khánh châu, tôi căn bản không biết rõ tình huống cụ thể của Ngô gia, càng không biết cha của Ngô Hạo là tổng giám đốc của chi nhánh tập đoàn ngọc số một cả nước.
Tôi ở bên Ngô Hạo vì con người anh. Vì vậy tôi từ chối. Có thể cũng bởi vì tôi từ chối, ngược lại bà ấy càng cảm thấy tôi vì tiền. Bà nói là vì tôi chê ít tiền, nói tôi lòng tham không đáy. Bà ấy nói, nếu như tôi không biết điều, cũng đừng trách bà ra tay không lưu tình.
Lúc ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-lao-dai-tai-the-gioi-huyen-hoc/2121325/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.