"Cmn! Tôi vừa nghe được gì vậy? Không phải loại Mê Thất Hoa này đã bị đất nước kiểm soát rồi sao? Chưa kể nó còn được dùng chung với thuốc tráng dương, chỉ cần sử dụng mình nó thôi, cũng không phải ai cũng chịu đựng được. Một khi bị tổn thương, chính là tổn thương mãi mãi, không thể chống lại! Đó chính là linh căn. Hễ có linh căn là có thể xâm nhập, không quan trọng là ai!"
"Một giây trước vẫn còn mắng Lục Nghiêu, sao bây giờ tôi lại cảm thấy chuyện này không đơn giản đâu!"
"Gì mà đơn giản với không đơn giản, Lục Nghiêu và Diêu Cảnh Tuyên chỉ là hai thiếu niên chưa hiểu chuyện, làm liều dùng thuốc thôi!"
"Không hiểu chuyện? Tôi không cho là vậy. Nếu như nói không hiểu rõ về thuốc tráng dương và Mê Thất Hoa thì thôi. Nhưng có vẻ Lục Nghiêu lại hiểu rất rõ, hơn nữa chính cậu ta cũng nói rồi, tình huống của cậu ta không giống với người khác. Nghe ý tứ bên trong lời nói của giáo sư Cố và Lục Nghiêu, Lục Nghiêu mà dùng nữa thì sẽ mất mạng. Nếu không hiểu chuyện nữa thì chỉ có nước chết trên giường chứ sao?"
"Cmn, rốt cuộc chuyện này là như thế nào? Còn nữa, Lục Nghiêu nói cậu ta đã hôn mê ba ngày rồi, thế mà nhà họ Lục cũng không biết?"
"Hôn mê ba ngày? Cậu ta nói hôn mê thì là hôn mê à! Ai biết được, nói không chừng muốn nhận được sự đồng cảm thì sao?"
"Nhận được sự đồng cảm? Mặc dù tôi cũng xem thường Lục Nghiêu, nhưng nói theo lương tâm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-lao-dai-tai-the-gioi-huyen-hoc/2121295/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.