Lãnh Tịch Chiếu ghé vào trên giường nghe tiếng đập cửa của Hứa Tư Đình , cảm thấy thực bất đắc dĩ cũng thực buồn bực, vì thế đi ra mở cửa.
Hứa Tư Đình tận tình khuyên bảo:“Thiếu gia ta cho là ngươi nên……”
“Ta – rất – mệt – a!” Lãnh Tịch Chiếu ánh mắt mờ mịt :“Có cái gì ngày mai nói sau.”
“Được được được, thiếu gia ngươi đi ngủ sớm một chút.” Hứa Tư Đình ở trong lòng thở dài, thân thủ thay y đóng cửa phòng, trong lòng nói thầm đêm nay rốt cuộc sao lại thế này? Thiếu gia nhà mình ngốc hồ hồ thích Tây Đằng Lâm, hôn nhẹ hay ôm một cái cũng không kỳ quái, nhưng là Tây Đằng Lâm không phải luôn luôn nói hắn không thích thiếu gia sao, như thế nào đột nhiên liền nhiệt tình như vậy…… Không nghĩ ra a không nghĩ ra……
Lãnh Tịch Chiếu trở lại trong phòng, lại không muốn ngủ, nước ấm rửa mặt hạ nhân đưa vào đã muốn biến lạnh, nhưng cảm giác ôn nhu trên môi Tây Đằng Lâm để lại mới vừa rồi lại vẫn chưa phai nhạt, nguyên lai nghĩ rằng hắn cả đời cũng sẽ không thích mình , lại không nghĩ rằng hạnh phúc lại đến dễ dàng như vậy, Lãnh Tịch Chiếu ngồi ở cửa sổ cười đến ngốc hồ hồ , đột nhiên chợt nghe đến ngoài cửa sổ có hai tỳ nữ đang khe khẽ nói nhỏ.
“Mệt chết ta , Tam hoàng tử không cần chúng ta nghỉ ngơi, cho nên để chúng ta ở đây hầu mà .” Một thanh âm oán giận nói.
“Nơi này là nơi ở của Thiên Lang quốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-lac-tich-chieu/2234681/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.