Anh ở với hai mẹ con tới mùng 6 Tết thì về lại bên nhà, vì bên nhà còn có công việc phải làm. Trước khi đi anh lưu luyến ôm nựng con trai, dặn vợ ngày nào cũng phải chụp ảnh gửi cho anh xem con.
Nó bật cười vì độ sủng nịnh của anh dành cho con, gật đầu cam đoan với anh còn nhắc anh rằng:
Em biết rồi, anh về bên đó nhớ tranh thủ đi làm khai sinh cho con sớm đó. Để lâu khó làm thì rắc rối lắm..!!
Anh biết rồi..!! Anh đi nha, nhớ chăm cục zàng của ba cho tốt nha, sứt mẻ miếng nào ít bữa ba về bắt đền đó..!! Anh lại quay sang hun, nựng thằng nhỏ hồi lâu mới buông. Đứa trẻ dường như cảm nhận được ba nó sắm đi nên cứ quấn quýt lấy anh không chịu để người khác bế, những ngày qua nó đã quen hơi của ba mất rồi.
Những ngày sau đó là những ngày Nó phải vật lộn với con, thằng nhỏ trái tính trái nết cứ khóc đêm hoài khiến cho Nó rất mệt mỏi, sữa về cũng ít đi vì không được ngủ đủ giấc.
Ban ngày bà Ngoại sẽ trông cháu cho Nó tranh thủ ngủ bù, còn đêm bà chỉ trông đến 12h thì để mẹ con tự lo. Nhiều đêm Nó buồn ngủ quá tay ôm con, lưng thì dựa vào vách tường ngủ gật. Đến gần sáng thằng bé mới yên giấc để mẹ thả xuống nằm trên giường ngủ. Cứ thế dù bà Ngoại đã làm nhiều cách, đủ các loại mẹo vặt nhưng mà nó vẫn khóc đêm.
Khóc gì mà khóc giữ dội, khóc gan,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-dau-xa-nha/2649320/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.