Edit: Thanh Hưng
Khi tỉnh lại trời đã sáng choang, Lâm Sơ mơ mơ màng màng chui vào trong ngực Trầm Trọng Tuân, Trầm Trọng Tuân thuận thế ôm lấy cô, hôn trán của cô một cái, hỏi: "Có đói bụng không?"
Lâm Sơ lắc đầu, đột nhiên phản ứng kịp, cả kinh nói: "Mấy giờ rồi ạ, trễ giờ làm mất rồi!"
Trầm Trọng Tuân nâng thân thể cô lên lại hạ thấp xuống một chút: "Anh gọi cho Hướng Dương xin nghỉ thay em rồi!"
Lâm Sơ vô lực "Nha" một tiếng, cũng lười đi quan tâm xem Hướng Dương sẽ có suy nghĩ gì, vào lúc này cô hoàn toàn không suy nghĩ gì được.
Trầm Trọng Tuân thấy Lâm Sơ còn mệt rã rời, thay cô dịch dịch chăn, lại ôm cô ngủ thêm một giấc.
Anh cũng không thực sự ngủ, một mực để ý thời gian, sợ Lâm Sơ ngủ quá lâu (di.da.l.qy.do) sẽ choáng váng đầu óc, vậy nên hai giờ sau anh lại đánh thức Lâm Sơ, vừa hôn vừa nói: "Hôm nay anh cũng xin nghỉ, ở cùng với em!"
Ý thức của Lâm Sơ dần dần quay lại, cô hỏi Trầm Trọng Tuân: "Ngày hôm qua anh bỏ về giữa chừng như thế, không sao chứ?"
"Không sao." Trầm Trọng Tuân miết miết môi của cô: "Còn có những người khác mà, thiếu một anh cũng không sao."
Lâm Sơ thoáng yên tâm, lại nghe Trầm Trọng Tuân nói: "Anh và Lưu Nhàn tuyệt đối trong sạch, không phải anh cố ý để cho cô ta chạm vào tay, về sau anh sẽ không để cho người khác chạm vào nữa, có được không?"
Lâm Sơ cười khan một tiếng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-co-nuong-thanh-tu-ky/3237707/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.