Hôm nay chính là ngày sinh nhật của nó và chính nó cũng ko biết. Nhưng cậu thì nhớ, nó và ngày sinh nhật của nó.
-Sau khi nó đi học từ trường về thì lăn đùng vào giường mà ngủ, thời tiết rất lạnh hình như nó đã bị cảm. Nó ngủ li bì suốt mấy ngày liền ko đi học lun.
-Cô giáo trong trường thì rất lo cho nó, nhưng hỏi trong lớp có ai biết nhà của nó ở đâu ko thì ko ai biết. Bởi vì trong lớp nó ko chơi với ai cả cứ đi học rồi về nhà, cuộc sống của nó rất buồn. Hồi lúc thì nó chơi với Wiliam giờ thì ko có ai hết, chắc nó đã đâu rất nhiều khi cậu rời xa nó. Còn có Wiliam cũng rời xa nó. Có lúc nó lại tự hỏi sao ai cũng rời xa nó hết vậy.
-Nỗi đâu về thể xác thì có thể chữa lành theo thời gian, chứ nỗi đâu về tinh thần thì ko thể. Khi trước mặt mọi người nó nở 1 nụ cười rất tươi nhưng ko ai biết nụ cười ấy là 1 nỗi đâu về tinh thần.
-Cứ mỗi tuần thì anh lại gọi điện cho nó 2 đến 3 lần. Nhưng hôm nay anh gọi thì nó lại ko bắt máy, anh rất lo cho em gái của mình. Anh liền gọi Corky và nói:
-Hình như Bom nó xảy ra chuyện gì rồi tao gọi cho nó máy cuộc rồi nhưng vẫn ko nghe máy. Cậu nói lại:
-Sao lại thế Bom bị sao vậy, tao sẽ đến Hàn Quốc 1 chuyến mà mày có biết số nhà của Bom ko. Anh nói:
-Hình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-ban-gai-anh-nhe-co-be-de-thuong/1964542/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.