Buổi tối tới, nó gọi tiểu tuyết ra ngoài sân ngồi ngắm sao
- Tiểu tuyết, em xem trên trời có bao nhiêu ngôi sao thế?
- Nhiều lắm ạ. em ngồi đến từ bé mà em không đến hết nổi
- Thật sao? Em có biết trong sách luôn giải thích những hiện tượng tự nhiên không?
- Em không biết đâu, em có đọc sách đâu ạ. Nhưng em biết khi mỗi người chết đi, thì trên trời sẽ thắp sáng thêm một vì sao đó
- Thật ư? Vậy khi xuất hiện một vì sao mờ tức là có người sắp chết à?- nó cười
- Chắc thế ạ. Người có nhớ hoàng tử không ạ?
- Nhớ hắn ư? Không bao giờ nhé. Ai mà nhớ tên háo sắc chứ
- Thật sao ạ?
- Ta có lừa em gì đâu
Hai người nói chuyện trên trời dưới bể. mắt nó cũng lịm dần
- Tiểu thư, người ngủ rồi sao?- tiểu tuyết hỏi nhỏ khi thấy nó tựa vào vai cô
- Đừng véo má ta mà. – nó miên man
- Tiểu thư…
- Hứ, người bảo ta phải nhớ người sao? Thế người có nhớ ta không chứ? Không biết ăn có no không? Liệu chỗ đó có gái xinh không. Cứ léng phéng đi, về lão nương xử tội
Tiểu tuyết không nói gì rồi đưa nó về phòng
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, tiểu tuyết đã chạy luôn bên nó và nói
- Em thấy tiểu thư nhớ hoàng tử thế hay là mình đi tới chỗ người thị sát dân tình thăm được không
- Nghe có vẻ được đấy, mau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lai-day-hien-hien-ta-thuong/2026805/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.