- Mật Kết-
“Tiểu Bạch Dương ơi, héo tàn vào đất, hai ba tuổi rồi, mà không có mẹ...” Bên trong cánh cửa vang lên tiếng hát của trẻ nhỏ.
Ba người đứng ngoài cửa đưa mắt nhìn nhau, sau đó một giọng nói trong trẻo vang lên, chứa vẻ tức giận: “Hát linh tinh gì thế! Đã nói mẹ anh cũng là mẹ mày mà?...Thôi, lại ăn cơm đi, ăn cái này trước để anh đi nấu tôm cho ăn.”
Cánh cửa nhà cũng không khép kín, từ ngoài hành lang cũng có thể nhìn thấy cảnh tượng bên trong, cậu trai lấy miếng thịt có vẻ như là mới mua ở một quán ven đường ra đặt lên bàn, trên bàn có một đôi tay nhỏ nhắn ngăn ngắn, còn lại thì bị cửa che mất không nhìn thấy được.
Phí Lập hơi ngạc nhiên vì cảm giác mà cậu ta tạo ra trước đó không hề giống bây giờ, cứ như hai người khác nhau vậy.
wtp Mật Kết
Thái Khang lại cực bình tĩnh, nói: “Bạch Dương không có ba mẹ, từ nhỏ đã cùng em trai sống nương tựa vào nhau. Em trai của cậu ta nhỏ hơn cậu ta năm tuổi, năm em trai ra đời thì cũng là năm ba mẹ cậu ta mất.”
Lúc này Tăng Lý mới biết thì ra cậu trai kia tên là Bạch Dương.
Rất sạch sẽ, vừa mang lại cảm giác tràn đầy sức sống.
Bạch Dương đi nấu cơm, đứa trẻ lại đứng ở đằng sau hát: “Tiểu Bạch Dương...”
“Mày còn hát nữa anh sẽ đánh mày đấy!” Bạch Dương quay đầu trợn mắt với cậu bé, đi đến bên cạnh cậu bé ngồi xổm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lai-day-chong-hon-mot-cai/3470580/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.