- Mật Kết-
Lúc xuống xe, trời bỗng mưa lớn.
Những hạt mưa to như hạt đậu cuốn theo chiều gió mà đến, xe vẫn chưa dừng Phí Lập đã bị tiếng mưa đánh thức, hắn mở mắt, Tăng Lý cúi đầu nhìn hắn, tay còn để lên mấy sợi tóc trên trán Phí Lập.
Phí Lập nhìn cậu chằm chằm, hơi hé miệng, trong chốc lát không kịp phản ứng lại: "...."
Ngày mưa sẽ cho con người một luồng ma lực.
Luồng ma lực ấy, với nền là tiếng mưa tĩnh lặng, cả thể giới dường như bị ngăn cách với hai người bọn họ.
Họ nhìn nhau rất lâu.
wtp Mật Kết
Nhưng giọng nói không mặn không nhạt của Thái Khang đang ngồi đằng trước kéo hai người về hiện thực: "Ô đằng sau cốp xe ấy, có hai cái, lấy đi."
Tăng Lý hoàn hồn, vội vàng rút tay lại, ngước mắt lên, nhưng Thái Khang không hề nhìn cậu, hình như không nhìn thấy.
"Được... được...!" Tăng Lý vội vàng quay đầu đi lấy ô, sau đó đưa cho Thái Khang.
"Mưa to thật đấy...." Phí Lập chống tay lên ghế rồi nhổm dậy, nửa người vẫn đè lên hai chân Tăng Lý, hắn nhìn chằm chằm cơn mưa ngoài cửa sổ một lúc lâu, tự nhiên như thật dựa vào người Tăng Lý, yếu ớt, "Muốn ngủ thêm lúc nữa, thỏ nhỏ, cậu để tôi dựa lúc nữa."
Tăng Lý ngẩng đầu nhìn Thái Khang: "Cái này... cái này..."
Tài xế lách xe vào một bên, mở ô ra, đứng bên ngoài đợi Thái Khang. Thái Khang bước xuống chui vào màn mưa, hắn chậc một tiếng âm thanh chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lai-day-chong-hon-mot-cai/2631877/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.