Nằm trong bóng tối cạnh linh tuyền Lạc Thiên ngủ thiếp đi lúc nào không hay biết. Từng tia linh khí mong manh từ linh tuyền dũng tiến vào theo nhịp hô hấp của quái xà. Đây là quá trình tu luyện thụ động của yêu thú. Lạc Thiên cũng không dám ở cạnh linh tuyền quá lâu hắn sợ rằng mình hút khô cái vũng bé nhỏ linh thủy này thì khóc không còn nước mắt. Thế nhưng chẳng ngủ được bao lâu hắn lại bừng tỉnh, cơn đói lại kéo đến hành hạ tâm linh yếu ớt của Lạc Thiên. Cũng phải thôi nằm cạnh linh tuyền hấp thu linh khí, linh khí cải tạo thân thể, thân thể đòi hỏi bổ xung thức ăn theo nhu cầu, cái vòng luẩn quẩn này dã làm quái xà đói càng thêm đói.
Gian nan suy nghĩ về cuộc đi săn ngày hôm trước Lạc Thiên Thấy mình thật là quá xui xẻo. Nghĩ đến hai từ xui xẻo thì hắn chợt bừng tỉnh.
- Không phải mình có Âm Dương Long Thung tăng thêm vận khí ư. Nếu nói mang nó bên người sẽ may mắn hơn có lẽ đi săn sẽ hiệu quả hơn nhiều a.
Thế nhưng đến đây thì vấn đề lại nảy sinh, chỉ cần mang cái quái tượng kia lướt qua linh tuyền một chút là lại đi tong thêm một phần ba linh thủy. Nếu như vậy thì bù chả được mất, phải làm cách nào ngăn cản Âm Dương Long Thung hấp thu linh khí khi đi ngang qua linh tuyền mới được.
Vậy là hắn hì hục tìm các loại vật liệu bao bọc lấy Âm Dương Long thung nhằm mục đích cách ly nó hấp thu linh khí. Thế nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lac-thien-ky/32123/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.