Việc buôn bán khá thuận lợi cì có Liễu Thu Thủy là tay tán tu già zơ rất quen với công việc này, nếu giao cho tên Triệu khờ có khi bị bán đi cả quần lót không biết chừng.
Lúc này đây mấy pháp khí của hai tên họ Khoách và họ Bao bị bán sạch, cộng thêm chổi cùn rẻ rách của Lục Ngạc sưu tầm cũng bị bán sạch tuy đẳng cấp không cao nhưng thắng ở số lượng. Khi đưa phương án bán hết ra ngoài thì Lục Ngạc lăn lộn khóc lóc không đồng ý, tất cả đều là của hắn cớ gì lại bán. Thuyết phục dọa dẫm không được cuối cùng Lạc Thiên xuất huyết tung ra một đòn.
- Ta trích thêm tinh huyết chế thêm một viên bổ linh đan cho ngươi để huyết mạch ngươi có thêm long huyết chứ không phải long giao được chưa.
Than tài thì tham tài nhưng yêu thú mê mẩn nhất là sức mạnh. Nhất là những con thú có huyết mạch giao thì lại càng ham muốn có được long huyết, long và giao là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Không nói ra thì không sao, nói ra thì thảm rồi hai con tiểu ưng quàng quạc không thôi.
- Ba ba ưng ưng muốn... ưng ưng cũng muốn... Ngạc ca hư không cho.... cho ưng ưng...
Bốp... chát... ai ui... ca sao đánh... ai ui... mẹ... chờ ông lớn... ái...
Lục Ngạc hùng hổ bắt nạt hai tiểu đệ, Hồng Mãng cũng hai mắt lấp lánh nhìn Lạc Thiên cầu xin....
- Thôi thôi, đều có phần, cùng lắm ta nằm bẹp mấy tháng... ôi... Liễu muội cũng một viên tăng tư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lac-thien-ky/2374088/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.