Khi mọi người về tới động phủ thì Triệu Vô Cực đã xuất quan được gần mười ngày, nhìn cái bản mặt kích động như ăn xuân dược của hắn là biết đan thành hoàn hảo. Hắn cũng không e ngại mọi người nữa mà chạy đến ôm chặt lấy Liễu Thu Thủy, Lạc Thiên đầu đầy hắc tuyến … cô nương tốt như vậy mà đi yêu một tên khờ, cẩu huyết thật.
Nhìn đến Lục Ngạc nhão nhoét được lôi ra từ túi linh thú thì Lạc Thiên lo lắng không thôi, trong sâu thẳm thì nó coi đây là hài tử của mình, tình cảm của Lạc Thiên dành cho con cá sấu lắm mồm, tham tài này rất thâm hậu. Thế nhưng sau khi nghe tường thuật lại sự việc thì Lạc Thiên vừa giận vừa lo lắng. Hắn lập tức gõ cho Lục Ngạc mấy phát vào đầu mặc dù tên này đang bị thương.
- Đàn ông trượng phu lại mắc bệnh hám tài, ngươi nhìn ngươi chỗ nào giống nam tử… nói lắm, hám tài toàn là tính cách đàn bà… sau này ra đường đừng có xưng là nhi tử của Long gia ta… mất mặt…
- Thì Ngạc Ngạc là nữ mà… đâu phải là nam đâu… không mất mặt… nói cũng không nhiều, linh thạch bao nhiêu cũng thiếu. phụ thân là Ngạc Ngạc giữ tiền cho người. Long gia bước chân ra đường mà không có linh thạch mới là xấu hổ… bla..bla … bla…
Ôi bỏ mẹ … scandal lớn nhất năm hóa ra con cá sấu da dày thịt béo cơ bắp cuồn cuộn này là Thư Ngạc, mà Không phải Hùng Ngạc … ôi thảo nào… Tất cả mọi người đều chăm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lac-thien-ky/2374075/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.