Ngô Tuấn Khải đối diện với đôi mắt chứa ngọn lửa căm thù của sơ Phương Tâm, tay chân ông hơi run lên, nhưng vẫn duy trì sự bình tĩnh vốn có.
-Bà đến đây có chuyện gì, tôi không có thời gian để cùng mấy người nói nhảm về cái chết của anh tôi, đừng tưởng bọn họ không còn sống thì các người muốn nói sao thì nói_ Ngô Tuấn Khải liếc mắt nhìn hết một lượt xung quanh, ông không tin năm đó mình còn để lại một chút sơ hở nào, để bọn họ nắm thớt.
Sơ Phương Tâm bước nhẹ đến chiếc ghế phía đối diện Ngô Tuấn Khải, từ từ ngồi xuống, cất giọng:
-Câu này phải để tôi nói mới đúng chứ, sao ông lại dành rồi, tam lão gia, tính cách ông vẫn không thay đổi là bao so với lúc xưa.
Ngô Tuấn Khải hơi mất kiên nhẫn, đôi mày ông càng ngày càng nhíu chặt, còn Tuyết Phù đứng bên cạnh, cứ như đang xem kịch giữa ban ngày, những điều họ nói, cô hoàn toàn không hiểu.
-Cha nuôi, sao chúng ta phải mất thời gian với họ, họ đang cố ý muốn kéo dài thời gian đó_ Tuyết Phù đứng bên cạnh lớn giọng trừng mắt với bọn người Á Luân.
-Haha, cha nuôi, cô gọi ông ta là cha nuôi ư?_ Sơ Phương Tâm cất giọng cười lớn, chỉ vào mặt Ngô Tuấn Khải, nói với Tuyết Phù.
-Thì sao ?_ Tuyết Phù hỏi lại.
-Haha, thì sao à ?_ Sơ Phương Tâm càng cười lớn hơn, đúng là loại người chưa thấy quan tài chưa đổ lệ
-Cô nhận một kẻ dám giết cả gia đình anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lac-tay-tinh-yeu/3214988/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.