Thứ Hai
Ngày 29 tháng 10 năm 2012
5:29 chiều.
Hai đứa tôi lê bước qua cửa phòng khách sạn như hai thây ma. Tôi thậm chí không nhớ đã chui ra khỏi xe để vào khách sạn như thế nào. Holder bước tới giường, ngồi xuống cởi giày. Tôi đứng cách đó vài bước chân, dừng lại ở ngưỡng cửa. Hai tay buông thõng bên mình, đầu tôi nghiêng về một bên, mắt nhìn chằm chằm ra khung cửa sổ bên kia phòng. Rèm cửa đều mở toang, nhưng chỉ để lộ khung cảnh ảm đạm của bức tường gạch chỉ cách khách sạn chừng một bước. Bức tường gạch rắn đanh, không cửa chính lẫn cửa sổ. Chỉ có gạch.
Trông ra bức tường gạch đó cũng mang lại cảm nhận giống như khi tôi nhìn vào chính cuộc đời mình. Tôi cố nhìn về tương lai, nhưng lại không thể nhìn xa hơn khoảnh khắc này. Tôi không biết chuyện gì sẽ xảy đến tiếp theo, mình sẽ sống cùng ai, mẹ Karen rồi sẽ thế nào nếu tôi tố giác mọi sự. Tôi thậm chí không thể liều lĩnh đoán bừa. Chẳng có gì ngoài một bức tường rắn đanh chắn giữa khoảnh khắc này và phần kế tiếp, chẳng có một manh mối nào len lỏi xuyên qua nó được.
Mười bảy năm qua, đời tôi tóm lại chỉ là một bức tường gạch ngăn cách những năm đầu đời với phần còn lại. Một chướng ngại rắn chắc, ngăn cách cuộc đời của Sky với cuộc đời của Hope. Tôi nghe nói có nhiều người bị mất trí nhớ sau cơn chấn động, nhưng tôi luôn nghĩ chuyện ấy giống một sự lựa chọn hơn. Thực sự, mười ba năm qua, tôi không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lac-mat-va-hy-vong/1415198/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.