Thứ Bảy
Ngày 1 tháng 9 năm 2012
5:05 chiều.
Hôm nay tôi đã nhận được một bài học vô giá cho việc mê giai. Nó khiến cho mọi công việc của tôi nhân lên gấp hai lần. Hôm nay tôi tắm hai lần, thay vì một. Tôi thay quần áo đến bốn lần trong khi mọi hôm chỉ có hai. Tôi lau nhà một lần (thế là nhiều hơn mọi khi rồi) và nhìn đồng hồ không dưới một nghìn lần. Có lẽ số lần tôi kiểm tra tin nhắn trên điện thoại cũng nhiều chừng ấy.
Không may, Holder không nói rõ trong tin nhắn đêm qua là mấy giờ cậu ta sẽ tới, vì thế đến năm giờ chiều là tôi đã nhấp nhổm ngồi đợi rồi. Cũng chẳng còn nhiều việc để làm, vì tôi đã nướng xong đống bánh đủ để ăn cả năm và chạy không dưới bốn dặm trong ngày hôm nay. Tôi cũng nghĩ đến việc nấu bữa tối cho hai người, nhưng chẳng biết mấy giờ cậu ta sẽ tới và khi nào thì nên chuẩn bị đồ ăn. Điện thoại báo hiệu có tin nhắn đến khi tôi đang ngồi gõ móng tay lên thành ghế.
Mình có thể đến vào mấy giờ nhỉ? Không phải mình háo hức hay gì đâu nhé. Cậu thực sự, thực sự chán chết đi được.
Cậu ta đã nhắn cho tôi. Sao tôi không nghĩ ra chuyện đó sớm nhỉ? Lẽ ra mấy giờ trước tôi nên nhắn tin hỏi xem mấy giờ cậu ta sẽ đến đây. Nó sẽ khiến tôi khỏi phải nóng lòng sốt ruột vô ích.
Bây giờ đi. Và mang cho mình thứ gì để ăn nhé. Mình không định nấu gì cho cậu ăn đâu.
Tôi đặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lac-mat-va-hy-vong/1415180/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.