Thứ Sáu
Ngày 31 tháng 8 năm 2012
11:20 sáng.
Mấy ngày tiếp theo ở trường cũng giống hai ngày đầu tiên. Tràn đầy kịch tính. Tủ đồ của tôi dường như đã trở thành trung tâm tiếp nhận những lời nhắn và những mẩu thư kinh tởm, mà tôi chưa bao giờ bắt quả tang được đứa nào làm chuyện đó. Tôi thực sự không hiểu nổi chúng được gì khi làm chuyện này, khi bọn nó thậm chí còn không thừa nhận đã làm như thế. Ví như mẩu giấy nhắn được gài vào tủ đồ của tôi sáng nay. Nó chỉ ghi độc một từ, “Đồ điếm.”
Thật thế sao? Óc sáng tạo trong hành động này nằm ở đâu nhỉ? Bọn nó không thể thêm thắt một câu chuyện cho thú vị sao? Có thể là vài chi tiết về sự hớ hênh của tôi chẳng hạn? Nếu tôi phải đọc những thứ rác rưởi này mỗi ngày, ít nhất bọn nó cũng nên làm cho chúng thú vị hơn chứ. Nếu tôi phải hạ mình thấp đến mức để lại một lời nhắn vô căn cứ vào tủ đồ một ai đó, ít nhất tôi cũng sẽ lịch sự mà khiến cho bất cứ ai đọc được nó trải qua những giây phút vui vẻ. Tôi sẽ viết điều gì đó hay ho kiểu như, “Tối qua tao nhìn thấy mày ngủ với giai nhà tao đấy nhé. Tao thực sự không đánh giá cao cái cách mày mát-xa dầu lên dưa chuột của tao đâu. Đồ điếm ạ.”
Tôi bật cười và cảm thấy hơi kỳ cục khi cười thành tiếng trước những ý nghĩ sâu kín trong đầu. Tôi nhìn quanh, chẳng còn ai ở hành lang ngoài mình cả. Thay vì giật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lac-mat-va-hy-vong/1415178/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.