Đầu óc tôi muốn nổ tung khi nghe Đại Dương nói. Tôi giống như một con thuyền đứng giữa giữa ngã ba sông không biết trôi dạt về hướng nào, một bên là Đại Dương còn bên kia là Ngọc Thái.
Lúc đề nghị hợp tác đóng giả người yêu của nhau với phụ huynh hai bên tôi đâu lường trước tới vấn đề tôi yêu anh ta thật sự, tôi cũng không lường trước được vấn đề mẹ của Đại Dương bị bệnh tim.
Tôi còn đang không biết xử trí vấn đề này với Đại Dương thế nào thì tiếp tục nghe tiếng gõ cửa phòng của tôi.
Đại Dương đứng dậy đi lại mở cửa:
"Mẹ"
Tôi giật nảy mình khi nghe Đại Dương gọi mẹ.
"Giang bị cảm à? Nghe thằng Dương nói bác lo muốn chết. Cô Hà nấu cháo xong là bác mang qua cho cháu ngay đây"
Đại Dương kéo chiếc ghế ở bàn đầu giường cho bà Mỹ Lệ ngồi xuống rồi anh cầm lấy hộp cháo từ tay bà. Tôi nhìn bà Mỹ Lệ cười nói:
"Cháu chào bác, cháu chỉ mệt sơ sơ mà anh Dương gọi về làm phiền bác rồi."
"Sắp trở thành người một nhà rồi sao cháu lại khách sáo như vậy? Mấy ngày nay bác nhớ cháu quá, bác muốn sang đây thăm cháu mà thằng Dương bảo cháu bận không có thời gian."
"Dạ gần đây showroom cháu làm đông khách nên rất bận
"Nếu mệt quá phải xin nghỉ, đừng tham công tiếc quá. Nhìn cháu đau ốm bác thấy rất đau lòng."
"Cháu biết rồi ạ."
Bà Mỹ Lệ ngồi xích sang một bên nhìn Đại Dương nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lac-loi-trong-men-say-ha-giang/2994372/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.