Đại Dương không hề giấu diếm chuyện nghề nghiệp của mình, tôi thầm nghĩ tại sao Đại Dương không nhường cho cái tên em trai Ngọc Thái của anh ta một phần thật thà nhỉ?
Thấy Đại Dương quyết tâm nâng tà váy lên để xem vết thương cho tôi, tôi quát.
"Anh từ từ thôi, làm gì mà cứ như muốn hiếp con người ta vậy?"
Đại Dương bị tôi quát vội buông tay khỏi vạt váy của tôi rồi giơ tay lên làm động tác đầu hàng.
"Tình trạng người anh em của anh bây giờ em có cởi hết đứng trước mặt anh nó cũng không dậy nổi đâu."
Cũng không hiểu sao ngay từ lần đầu gặp tôi đã có cảm giác rất tin tưởng ở Đại Dương rồi, vì vậy nghe anh ta thề tôi cũng không ngại cởi áo khoác ra rồi vén váy lên cho anh ta xem vết thương của tôi.
Giây phút nhìn thấy tấm lưng trắng nõn nà bị rải rác các vết thương, còn có một vết thương khá sâu ở giữa lưng của Hạ Giang, Đại Dương có cảm giác như đang bị ai đó dùng dao rạch trực tiếp vào da thịt của mình vậy.
Anh yêu cô ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng anh trong mắt cô anh lại là thân phận của một trai bao.
Nhiều lần anh muốn nói cho Hạ Giang biết mình không phải là trai bao để đường đường chính chính theo đuổi cô nhưng đắn đo mãi cuối cùng anh lại thôi. Anh sợ vết thương người cũ để lại trong tim cô chưa lành nếu anh bước vào không đúng lúc cô khó có thể chấp nhận khiến anh mất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lac-loi-trong-men-say-ha-giang/2994344/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.