Anh chỉ năm cách cô một bức tường là sàn nhà nhưng muốn gặp cô cũng khó. Anh lấy điện thoại ra nhản tin cho cô:
"Em chờ anh một lát, bố em ngủ anh sẽ ra ngoài gặp em nhé!"
Năm một lúc cuối cùng cũng nghe tiếng ngáy đều đều như máy nổ của bố Hạ Giang vang lên bên cạnh. Đại Dương nhẹ nhàng vén chăn xuống giường, anh vừa bước được hai bước liền nghe giọng của bố Hạ Giang vang lên sau lưng:
"Khuya rồi mà cháu còn đi đâu?"
Tim Đại Dương như muốn vọt ra khỏi lồng ngực, anh cố gắng bình tâm nói:
"Dạ cháu đi vệ sinh ạ!”
Lúc quay trở lại giường, Đại Dương còn bị bố của Hạ Giang gác một chân ngang người. Rơi vào tình huống dở khóc dở cười cuối cùng anh nhắn cho Hạ Giang một tin:
"Chắc anh không ra ngoài gặp em được, em ngủ ngon nhé. Hôn em."
Đại Dương vừa vật lộn với nỗi nhớ Hạ Giang vừa phải chịu đựng một chân gác lên người, thêm tiếng ngáy to như sấm của bố cô bên cạnh khiến anh không tài nào chợp mắt được.
Sáng sớm hôm sau bố của Hạ Giang dậy thật sớm kéo theo Đại Dương đi ăn sáng khi mà Hạ Giang vẫn chưa ngủ dậy. Ăn sáng xong anh theo ông đi sinh hoạt hội chơi và sưu tầm đồ cổ.
Nói đến đồ cổ, bố mẹ của Đại Dương cũng thuộc hàng tay chơi và mua bán đồ cổ nổi tiếng cả nước, anh được thừa hưởng từ bố mẹ mình nên tầm hiểu biết của anh rất rộng. Thêm nữa Đại Dương còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lac-loi-trong-men-say-ha-giang/2994314/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.