“Hằng ca?”
Người bên cạnh lên tiếng đánh gãy La Thiếu Hằng trầm tư, anh ngẩng đầu thấy Vương Tiểu Tuyền đang nhìn mình hỏi ý kiến mới phát hiện mình lại thất thần, vội vàng tỉnh táo lại, tiếp tục bàn tình hình công tác của làng du lịch với cậu ta.
Mất cả buổi chiều mới xử lý xong mọi chuyện. La Thiếu Hằng sắp xếp xong xuôi các công việc kế tiếp, rồi dặn dò Vương Tiếu Tuyền quản lý tốt làng du lịch.
Vương Tiểu Tuyền nghe ý La Thiếu Hằng đoán được anh lại sắp đi xa, liền hỏi: “Hằng ca, anh định đi nữa sao?”
“Ừ, chắc đi khoảng nửa tháng.” La Thiếu Hằng đáp, hành trình và thời gian cũng đã sắp xếp hết rồi.
“Vậy trên đường anh nhớ chú ý an toàn, chơi vui vẻ nhé.” Vương Tiểu Tuyền đã quen với việc La Thiếu Hằng thường xuyên đi xa, cũng không hỏi nhiều.
“Ừ, làm phiền cậu.” La Thiếu Hằng vỗ vỗ vai Vương Tiểu Tuyền, cười nói: “Anh về thu dọn đồ đạc, có việc gì thì gọi cho anh.”
“Vâng, anh yên tâm.” Vương Tiểu Tuyền tiễn La Thiếu Hằng ra khỏi văn phòng rồi mới quay trở về làm việc.
Ngày hôm sau, La Thiếu Hằng khởi hành, lần này anh tới Tây Diêm cổ trấn. Tây Diêm cổ trấn là một địa điểm phi thường nổi tiếng ở Tân Thành, nhưng mục đích anh tới đây không phải để du lịch, mà là cầu nguyện.
Nói là thế nhưng cũng không hẳn là cầu nguyện bởi vì nguyện vọng của anh không thể thực hiện được.
Cách mười năm, một lần nữa trở lại, đứng trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lac-loi-quay-ve/1897256/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.