Đêm tối tĩnh mịch.
Tại cảng vũ trụ quân dụng, phi thuyền lên xuống không nhiều lắm, gần như không bóng người, cực kỳ vắng vẻ.
Sau khi phi thuyền kết nối vào bệ đáp, binh lính phụ trách cảng nhìn thấy một nhóm người đang đi đến rất nhanh, hắn buồn bực không kiên nhẫn rống lên: "Mù hết rồi sao? Đến xếp hàng!"
Đến khi nhìn rõ người trước mắt là Chấp Chính Quan và sáu vị công tước, hắn sợ đến mức im bặt, lập tức đứng lên cúi chào, bắp chân run rẩy, trong lòng kêu khổ thấu trời. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, khiến bọn họ đột nhiên cùng nhau xuất hiện tại một cảng vũ trụ quân dụng thông thường, sử dụng thông đạo bình thường của quân nhân?
Ân Nam Chiêu đứng trước thiết bị kiểm tra, đợi máy tính quét toàn thân xác định thân phận, "Vì không muốn lễ tang của Phong Lâm có người phá rối, nên chỉ có thể để các vị chịu thiệt thòi."
Sáu vị công tước cũng biết đây xem như là bị giam cầm, nhưng Ân Nam Chiêu đã quyết định phải giữ kín thông tin Phong Lâm có người thừa kế, trước khi mọi người phản ứng kịp chuyện gì đang xảy ra, hắn đã xử lý gọn gàng mọi vấn đề của Khu II, hạn chế ảnh hưởng sâu rộng do cái chết đột ngột của Phong Lâm đến mức thấp nhất, khiến cho nội gián hoặc những kẻ có âm mưu bất lợi khác không còn cơ hội gây thêm hành động mới nào.
Mọi người thoáng nhìn nhau, không ai nói gì, im lặng xếp thành hàng, đợi qua máy kiểm tra.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-uc-lac-ngan-ha/2095914/quyen-2-chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.