Thời gian thấm thoát trôi đi, bỏ ra thời gian ba năm cuối cùng Lạc Vân Thanh cũng đem thuốc trị liệu bệnh gen thành công chế tạo ra.
Nhìn nước thuốc màu xanh lục, trong lòng Lạc Vân Thanh dâng lên một tư vị không nói nên lời.
"Vân Thanh, em quá lợi hại."
Nghe được tin tức tân dược chế tác thành công, Leonard "lạch cạch" làm rớt đôi đũa lên bàn, hồi lâu hắn mới hồi phục lại tinh thần, ấp úng nhìn Lạc Vân Thanh khen một câu.
Ba năm! Thuốc trị bệnh gen! Ba năm nghiên cứu chế tạo thành công ra thuốc trị bệnh gen!
Nếu người nói với hắn tin tức này không phải là Lạc Vân Thanh, Leonard nhất định sẽ cho rằng đối phương đang nói đùa.
Phải biết rằng đó là bệnh gen! Bệnh gen! Người toàn tinh tế đều biết bệnh gen là bệnh nan y.
Có bao nhiêu nhà khoa học của Liên bang suốt đời đều đang tìm kiếm phương pháp và thuốc trị liệu bệnh gen, nhưng mấy trăm năm qua cũng không có ai thành công, nhưng hiện tại, bí mật bệnh gen bị một người thậm chí không phải thuộc chuyên ngành y học phá giải.
Điều này đối với người học y mà nói là một việc vả mặt cỡ nào, nhưng đối với người toàn tinh tế mà nói đúng là vô cùng có lợi.
"Anh giúp em xin độc quyền đi." Nói xong câu đó, Lạc Vân Thanh thần sắc bình thản tiếp tục ăn cơm.
Dù sao nên cao hứng cậu cũng đã cao hứng xong rồi, cao hứng qua đi lại nghĩ lại, nghiên cứu chế tạo ra tân dược? Hình như cũng chỉ như vậy.
Nhìn người yêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-thuc-ta-cuc-ky-co-tien/768416/chuong-195.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.